loading...

Với đứa con dâu vụng thối vụng nát như tôi, tôi đã rơi nước mắt với món quà của mẹ chồng ngày cuối năm.

mon qua cua me chong

Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố Đà Nẵng, trong một gia đình công chức bình thường. Bố mẹ tôi là công chức nhà nước, có cuộc sống không giàu cũng chẳng nghèo.

Mọi thứ tôi đều bình thường. Cuộc sống cứ vậy đều đặn trôi qua và tôi thấy hạnh phúc với cuộc sống của mình. Có bố mẹ để yêu thương, để nũng nịu, có cô em gái “hột gà hột vịt” để cùng nhau làm nhiều điều ngớ ngẩn của lũ con gái, có bạn bè để tụ tập… Và có người yêu đi cùng mình suốt cuộc đời.

Anh sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Bố mẹ cũng là công chức nhà nước. Cũng vì học hành… bình thường và muốn thử sức với cuộc sống tự lập nên anh vào Đà Nẵng học đại học. Chúng tôi yêu nhau và kết hôn. Trước khi cưới, tôi chuyển ra Hà Nội công tác. Sau đó chúng tôi ở cùng với bố mẹ chồng. Mẹ chồng tôi lại là con gái Hà Nội gốc, nữ công gia chánh phải nói là hàng đỉnh.

Ngày đầu tiên về làm dâu, trước mặt cả gia đình và cả đoàn nhà gái, mẹ chồng tôi chỉ nói với tôi một điều: “Mẹ không ghê gớm, không cực đoan và cũng chẳng phải hiền lắm đâu. Nhưng làm dâu mẹ dễ lắm. Mẹ chỉ cần con dâu mẹ hai chữ thôi, đấy là BIẾT ĐIỀU”.

Bà không bắt tôi thế này thế kia nhưng cũng không dễ dãi. Bà vẫn nấu món ăn Bắc, tôi dần dần cũng quen với khẩu vị của cả nhà. Những hôm cuối tuần, bà bảo tôi đổi vị nấu món Đà Nẵng cho cả nhà thưởng thức. Bà dẫn tôi đến chơi khắp lượt họ hàng, bạn bè thân thiết để giới thiệu, để “ra đường nhỡ đụng xe đừng có mà cãi nhau”.

Năm đầu làm dâu trôi qua nhẹ nhàng vậy. Chúng tôi chưa có ý định có em bé, mẹ cũng chẳng nói gì. Cái Tết đầu tiên ở nhà chồng, tôi tủi thân, nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ những ngày Tết hai chị em tíu tít làm đủ món bánh vớ vẩn. Nhớ ba mẹ, tôi gọi về khóc tu tu. Mẹ chồng tôi đi qua, vô tình nhìn thấy, bà lặng lẽ đứng cạnh tôi, nói: “Ngày xưa lúc mới lấy bố con, chỉ cách nhà ông bà ngoại có mấy cây số thôi mà Tết đến mẹ cũng buồn lắm, cũng khóc như mưa. Rồi phải quen thôi con à, biết làm sao được. Mình thân đàn bà thiệt thòi lắm”. Tôi như được an ủi phần nào. Rồi thì Tết cũng qua.

Một cái Tết nữa lại đến. Tết dương lịch, mẹ chồng tôi làm bữa cơm tất niên, tụ họp đầy đủ con cháu. Tôi lại có chút chạnh lòng nhớ bố mẹ. Em gái tôi cũng mới lấy chồng, vậy là giờ chỉ có hai ông bà lủi thủi ăn tết với nhau.

Ăn cơm xong, mẹ tôi gọi cả nhà vào bàn uống nước. Mẹ cầm một bao lì xì to, lại gần tôi và bảo: “Năm nay mẹ lì xì cái út sớm. Con mở ra đi”. Vợ chồng tôi chưa hết ngạc nhiên, bóc phong bao mẹ đưa, tôi lặng người, nước mắt cứ thế tuôn ra, tôi ôm chầm lấy mẹ khóc nức nở. Cả nhà không hiểu có chuyện gì thì mẹ bảo: “Con nào cũng là con, cha mẹ nào cũng là cha mẹ. Tết nhất, bố mẹ nào cũng muốn con cái sum vầy. Nhưng ở đây, bố mẹ = còn có các anh các chị với các cháu, bố mẹ con năm nay ăn Tết một mình đấy”. Còn các con năm nay về Đà Nẵng ăn Tết. Trong bao lì xì là vé máy bay.

“Mẹ mua cho chúng mày vé khứ hồi luôn rồi. Mồng 3 lại về đây với mẹ. Ăn chơi nốt năm nay đi, năm sau thì cho tôi đứa cháu!”.

Không kiềm chế được mình, tôi ôm mẹ rồi khóc nức nở. Tôi rộn ràng trước cảnh bố mẹ sẽ chào đón tôi vào lòng như ngày còn bé. Tôi thực sự nhớ nhà.

Hãy tham khảo những câu truyện thú vị khác về tình cảm vợ chống, và luôn chuẩn bị cho mình những kiến thức phòng the trước khi lập gia đình thật tốt bạn nhé.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here